Tản văn cũ: Gửi sắc vàng lên áo phố..

Tản văn cũ: Gửi sắc vàng lên áo phố..

1 553
Phố cũ rêu phong

Xin đăng lại những bài tản văn cũ rải rác ở đây đó của Zen Nguyễn. Bài này viết sau một buổi chiều cà phê cùng người bạn thân. Cuộc sống đôi khi được diễn đạt cách dễ dàng hơn bằng những câu chuyện không đầu, không cuối..

Sài Gòn Phố của tôi có ngôi Thánh đường đỏ gạch rêu phong cổ kính

Giữa phố phường đông đúc, hắn chỉ là một cái chấm bé tí xíu. Giữa sắc vàng của chiều đang đổ dọc, hắn cũng chỉ là một vệt màu quét thêm cho có chút hồn người. Nhà Thờ Đức Bà dạo này lắm người thật. Mấy anh sinh viên Kiến trúc cầm theo nào cọ, màu, giá vẽ, hí ha hí hoáy. Vài mươi người ngồi dọc theo con đường Hàn Thuyên mà nhấm nháp vị của chiều rơi trong ly cà phê. Trong số ấy, vào buổi chiều ấy, người ta thấy có cái mũ màu trắng của hắn thấp thoáng…

Hắn ngồi trên một tờ giấy báo đã cũ, nón đội lệch sang một bên, tóc tai bù xù. Cái gió nhẹ và cái nắng nhẹ, dịu dàng và mơn man. Hắn ngồi được dăm buổi, không buổi nào hắn không thấy cô bé đó. Đôi dép sờn ngà ngà màu thời gian cũ kỹ, cái nón tai bèo màu vàng chanh, cái túi xách nhỏ giả da và bộ đồ cũng cũ lắm, cái áo đã chớm sứt chỉ ở vai. Thường trực trên tay cô bé có đôi má bầu bầu và cặp mắt sáng, trong và to tròn đó là những tờ giấy may mắn. Hắn cũng đã từng mua giúp vài tờ nhưng hầu như chưa bao giờ dò cả. Người như hắn hình như không tin nhiều lắm vào sự may mắn. Cô bé có một dáng đi rất lạ. Thoăn thoắt mà ngỡ như có cái gì đó rất ung dung.Hắn thầm nghĩ, nếu bỏ đi cái vỏ xù xì kia mà khoác vào một đôi cánh trắng, một cái váy dài màu trắng, giữa chiều như thế này, hắn sẽ cho cô bé là một nàng tiên mất. Chỉ có tiên mới có bước đi như thế. Nhẹ nhàng và thoát tục, nhưng mạnh mẽ, không phải là cái lờ đờ e lệ, thiếu sức sống của mấy cô gái nhu mì tiểu thư.

Hôm nay hắn vẫn ngồi chỗ cũ. Cũng cà phê và dăm điếu thuốc. Hắn đang ngồi đợi. Hắn đợi cô bé, như thường lệ, vẫn hay dạo qua rao bán may mắn cho khách ngồi uống nước vào giờ này. Cái cây to trước mặt hắn, không biết đã có từ bao giờ, đứng im lặng và bất động. Hình như nó cũng đang đợi, đợi những cơn gió đi qua, gửi lại chút thanh âm xào xạc. Cũng giống như hắn, đợi cô bé kia, như tìm lại chút gì đó gần như là sinh khí của cuộc sống vật vờ, hay một ít màu sắc cho bức tranh trầm buồn ảm đạm nằm sâu trong tâm hồn hắn vậy.

“Hình như hôm nay cô bé không đến”. Hắn nghĩ bâng quơ.”Đã 6h chiều rồi. Về thôi”.

Buổi chiều lặn dần sau từng con phố. Hắn về mà lòng thì gửi lại đằng sau nóc nhà thờ màu đỏ gạch ấy.

Chỉ là gửi lại chút se lòng và ấm áp. Hắn sẽ lại quay lại vào một buổi chiều nào đấy, để lại tìm cho mình những sắc vàng và cái dáng thanh thoát kia….

….

Cuộc sống bay qua đầu, nhẹ nhàng trong ánh chớp nhưng lại nặng nề vô hạn. Ta luôn kiếm tìm một điều gì đó làm đầy những khoảng trống trong lòng và dịu vơi đi những nỗi buồn đang mắc cửi.

Phố cũ rêu phong

Đôi khi chỉ là cái nhìn thoáng qua của một người bạn, cái cười phơn phớt trong chốc lát. Có lúc lại là tiếng nói như suối chảy của lũ trẻ đang nô đùa. Con người hay buồn, nhưng cũng có thể bắt gặp và tìm thấy niềm vui ở mọi nơi trong cuộc sống.

Con phố kia luôn mang một sắc vàng cổ kính khi chiều về, không có nghĩa là nó luôn trầm mặc theo cái kiểu mà con người hay thiên nhiên khoác lên cho nó. Cuộc sống nảy sinh và lớn mạnh lên trong những cái bất ngờ hay đôi khi khác thường. Nó là sáng tạo. Nó là hiện hữu ở trong những cái có thực.

Như chàng trai kia, anh buồn nỗi buồn vô cớ, cái buồn vẫn hay thường trực nơi những con người cảm thấy cuộc sống vô vị và nhạt nhẽo. Cái vàng của phố ấy đôi khi cũng chỉ là cái lãng đãng và rất mơ hồ. Chàng trai cảm thấy cuộc sống mình có điều gì khác thường khi anh nhìn cô bé bước đi. Những bước đi mạnh mẽ và khoẻ khoắn. Và anh nhận ra điều đó làm anh cảm thấy có hồn và có sức sống hơn.

Thế nhưng, đừng để cảm giác đánh lừa. Chàng trai chẳng thể nào thoát ra khỏi cái nhìn vô vị về cuộc sống như thế nếu anh không biết rằng, cái mạnh mẽ và khỏe khoắn kia có ở khắp mọi nơi. Nó hiện hữu trong những bước chạy của ông lão trong công viên lúc 5h sáng, nơi nụ cười của bà lão gánh hàng rong khi đương đưa vạt áo lau mồ hôi giữa trua nắng hè, trong cái vươn vai đón chào ngày mới của cậu học trò sắp phải lên lớp….

Cuộc sống vốn thế. Năng động. Suy nghĩ sâu sắc không đồng nghĩa ngồi ù lì một chỗ, mơ màng và chẳng làm được gì…

….

Chúng ta còn trẻ. Chúng ta không phải là những cái cây chỉ biết có đợi chờ. Càng không phải là ngôi thánh đường uy nghiêm cổ kính đợi chiều lên để đắm mình trong suy tưởng. Chúng ta đang sống. Sống ngay cả khi đang suy nghĩ…

1 COMMENT

Leave a Reply